Thái Bình – thành phố tôi yêu

Tôi là người thích chụp choẹt. Đi đâu thấy đẹp cũng đưa cái điện thoại lên ngắm ngắm, nghía nghía rồi chụp choẹt một cái. Cuối cùng là khâu hậy kỳ và post lên facebook. Từ lâu, những nơi tôi đi qua đều lưu lại những bức ảnh đẹp. Ảnh đẹp vì nơi tôi qua thực sự rất đẹp, nhưng cũng một phần là vì tâm hồn tôi đẹp. Tôi yêu quê hương, yêu thiên nhiên và con người. Bất cứ đi đâu, tôi cũng khám phá kỳ được những vẻ đẹp của nơi đó, khi thì con người, khi thì tự nhiên, khi thì công trình kiến trúc…Thành phố Thái Bình của tôi là một thành phố nhỏ, nhưng xinh đẹp và thanh bình. Nhưng ai yêu Thái Bình đều yêu con người Thái Bình. Những ai yêu người Thái Bình, chắc chắn cũng yêu Thái Bình tương tự. Đất và người Thái Bình là vậy, luôn khiến cho những người nơi khác muốn yêu thương. 

Xem chi tiết…

Advertisements
Chuyên mục:CÁ NHÂN, XÃ HỘI Thẻ:,

Dặn con

Chị em Hiểu Phương đón nhau đi học về

Thời buổi công nghiệp, bố mẹ đi làm công ty, con cái để lại cho ông bà chăm sóc. Năm nào cũng vậy, cứ mỗi dịp đi họp phụ huynh cho con thì hầu như toàn ông bà đi họp cho cháu. Công nghiệp hóa lấy đi ruộng đồng, mang lại cơ hội việc làm ở công xưởng cho những người đã từng là nông dân. Người ta chọn làm công ty vì làm công ty nhàn hơn làm ruộng, thu nhập cao hơn và đều đặn hơn. Ruộng cứ ít dần, người thì chán dần, con cái thì càng xa dần bố mẹ. 

Vào một buổi chiều thứ 7, cổng trường Mầm non Thụy Quỳnh đông kín những phụ huynh đang chờ đón con cháu mình. 4 giờ 30 phút cổng trưởng bắt đầu mở, mọi người ùa vào vội vã. Sân trường đông vui, í ới như một ngày hội. Cảnh đón trẻ đi học về như vậy. Nhưng những ông bố mẹ thực sự của trẻ không mấy khi được hưởng thụ. Sáng ông bà đưa cháu đi, chiều ông bà đón cháu về. Đứa trẻ quen rồi, yêu ông bà hơn cả yêu bố mẹ.

Bài thơ Dặn con được làm vội vàng sau một lần đi đón con mang nhiều cảm xúc. Bài thơ sau khi làm xong được nhiều người đọc và góp ý sửa chữa cho câu chữ mới được như vậy.

Dặn con
Nắng chiều còn chiếu ngang vai
Tan trường chị đón chị đưa em về
Mưu sinh bố mẹ xa quê
Nhọc nhằn trên phố làm thuê cho người
Vắng con vắng cả tiếng cười
Con xa cha mẹ cả đời tự lo
Dặn con đừng có sánh so
Bố mẹ dù khó vẫn cho con nhiều
Chị em phải biết thương yêu
Làm tròn chữ Hiếu là điều khắc ghi.

Ngày 23/9/2017, đã sửa lại một số câu sáng ngày 24/9/2017.

Chuyên mục:CÁ NHÂN Thẻ:,

Một buổi học ý nghĩa với thầy Đặng Quốc Bảo

Khi tôi đến lớp, thầy giáo đã có mặt. Người trợ giảng đang giúp thầy chuẩn bị máy chiếu. Dưới hội trường học viên bắt đầu lác đác đến. Thầy giáo già, rất già, mái tóc bạc trắng và người gầy còm vẫn trầm ngâm đi lại trước lớp. Vẻ mặt thầy có vẻ điềm tĩnh chờ những học viên sau cùng ổn định chỗ ngồi. 1h40 phút, thầy bắt đầu buổi nói chuyện chuyên đề. Slide đầu tiên được chiếu lên là tên chuyên đề “Phát triển giáo dục trong bối cảnh Cách mạng công nghiệp 4.0”, người giảng là PGS. Tiến sĩ Đặng Quốc Bảo.

GS. TS Đặng Quốc Bảo nói chuyện chuyên đề với lớp Chuyên viên tại Trường Chính trị Thái Bình ngày 31/8/2017

Thầy Bảo bắt đầu bằng một quan điểm: “Bất kỳ ai cũng là người làm giáo dục, giáo dục để nâng cao trình độ cho chính bản thân mình, cho con cháu mình và cho xã hội”. Với quan điểm này, hôm nay PGS. TS Đặng Quốc Bảo – nguyên hiệu trưởng Trường Quản lý giáo dục đã coi gần 200 học viên là công chức nhà nước đang theo học lớp Chuyên viên tại Trường Chính trị Thái Bình là “thầy”.
Lúc đầu tôi không biết thầy là ai, nhưng ngay từ cách mở đầu thuyết giảng đã rất cuốn hút. Thầy tuy già nhưng mắt còn rõ, tai còn tinh, nói còn dõng dạc và kiến thức vô cùng sâu rộng. Học viên học vui vẻ, sôi nổi và tương tác nhiệt tình với thầy giáo. Thầy giáo thực sự rất tâm huyết với nghề giáo dục.  Xem chi tiết…

Chuyên mục:XÃ HỘI Thẻ:, ,

“Luôn có một con đường để tốt lành trở lại”

Afghanistan là nơi đào tạo khủng bố và chính Tilban đã chống lại Mỹ khi không giao nộp Osama Binladden – tác giả của sự kiện 11/9/2001. Nhưng đó không phải là nội dung của Người đua diều (The Kite Runner). Người đua diều kể về câu chuyện của Amir và Hassan, qua đó cho thấy một đất nước Hồi giáo Afghanistan giàu có nhưng đã chịu nhiều đau thương, mất mát trong biến tranh. 

Amir Jan đang hướng dẫn Sohrab cắt diều

Amir sống ở Mỹ, là một nhà văn, anh vừa xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tiên viết về Kabul, về đất nước Afghanistan tươi đẹp và yêu hòa bình của anh. Nhưng ngay sau đó, anh nhận được điện thoại của người chú Rahim Khan. Người chú ruột đang phải tị nạn sang Pakistan vì Kabul đang bị Taliban chiếm giữ. Chú Rahim Khan đang mắc bệnh nặng và khuyên Amir hãy trở về Kabul để chuộc lại lỗi lầm trong quá khứ của mình. Chú nói với Amir: “Cố lên! Luôn có một con đường để tốt lành trở lại”. Xem chi tiết…

Chuyên mục:XÃ HỘI Thẻ:, ,

Họ Đào Ngọc trao thưởng học sinh giỏi năm học 2016-2017

Sáng nay (20/8) tại sân Từ đường họ Đào Ngọc xã Thụy Quỳnh đã long trọng tổ chức buổi lễ trao thưởng cho con cháu trong Họ là học sinh giỏi, học sinh đỗ vào các trường Đại học. Đây là buổi lễ thường niên nhằm tổng kết công tác khuyến học, trao giải thưởng động viên và qua đó gìn giữ, phát huy truyền thống hiếu học của dòng họ Đào Ngọc.

Bà Phạm Thị Nga – Phó Chủ tịch HĐNX xã trao quà cho các cháu đạt học sinh giỏi trường bậc Tiểu học. (Đào Hiểu Phương bé nhất đứng ngoài cùng bên phải)

Đến dự buổi lễ có ông Nguyễn Văn Nuôi, Phó Chủ tịch Hội khuyến học xã Thụy Quỳnh, bà Phạm Thị Nga, Phó chủ tịch HĐND xã, ông Nguyễn Văn Tuấn, Trưởng thôn Kha Lý. Đặc biệt có ông Đào Ngọc Hưng một người con trong Họ, hiện là Phó Bí thư Đảng ủy xã Thụy Quỳnh. Các ông bà đại diện cho cơ quan, đoàn thể và chính quyền địa phương đều có quà tặng cho Ban khuyến học của Họ và thay mặt Ban khuyến học trao tặng phần thưởng động viên cho các cháu đạt thành tích cao trong năm học 2016 – 2017. Xem chi tiết…

Chuyên mục:GIA ĐÌNH Thẻ:,

Tìm hiểu một câu đối tại chùa Côn Sơn (Hải Dương)

Tôi đến chùa Côn Sơn lúc 5 giờ chiều, lúc này Ban quản lý di tích đã nghỉ, họ đang tổ chức chơi bóng chuyền, nhưng chùa thì vẫn mở cửa. Bước qua cổng tam quan đề ba chữ “Côn Sơn Tự” đã nghe phía trong chùa tiếng chuông mõ vang đều đều. Bước vào trong chùa, trước chính điện là một vị ni già đang tụng kinh rất trang nghiêm. Chùa không còn vị khách thập phương nào. Bên tay phải là ban thờ đức ông, giữa ban thờ đặt một khay sắt ,bên trong có duy nhất một tờ 2 nghìn. Bên trái là bàn thờ thánh tăng, trên bàn đặt 2 mâm có nhiều bát cơm. Không gian lúc này trầm mặc vừa nghiêm trang vừa linh thiêng.

Câu đối tại chùa Côn Sơn

Tôi đứng ở gian giữa, sau lưng vị sư già, hướng vào chính điện vái ba vái thể hiện sự tôn kính Phật, Pháp,Tăng. Tôi từng đến rất nhiều chùa, mỗi lần đi chùa, ít nhiều đều tìm hiểu lai lịch của chùa và qua đó cũng dần hiểu hơn về Phật giáo.
Sau khi lễ Phật xong, tôi bao giờ cũng quan sát rất kỹ những Hán tự trong chùa. Tôi coi đây là thú sưu tầm đặc biệt, sưu tầm từng chữ Hán trong bộ nhớ của mình. Việc học chữ Hán rất khó, hiểu sâu một chữ không gì bằng những trải nghiệm thực tế. Tôi nhìn nhận chữ Hán như chữ của lịch sử cha ông để lại và tìm hiểu chữ Hán kết hợp với việc học thêm chữ Nôm là một sở thích mới. Trong vốn từ của tôi có nhiều chữ Hán không nhận diện được, không đọc được, có chữ đọc được mà không hiểu được. Nhưng lâu dần, bằng cách ky cóp này, vốn chữ Hán của tôi sẽ tăng lên đáng kể. Xem chi tiết…

Niềm vui đọc sách

Nếu như bạn là một người may mắn không phải bận rộn cho lắm, (nguyên văn câu này là “máng rấn” một cách chơi chữ của từ “manh nhân”, nghĩa là “người mù” – ngocsac) dưới trời mưa thanh vắng, trong buổi chiều dài lê thê, trong những ngày nghỉ an nhàn, thì bạn có thể tìm đọc một cuốn sách mà mình thích và bạn cảm thấy niềm vui như gặp lại một người bạn cũ vậy.

Niềm vui đọc sách
Tác giả: La Lan; Chuyển ngữ Tiếng Việt: Ngọc Ánh


Không Tử có câu: “Ba ngày không đọc sách cảm thấy ngôn ngữ trở nên vô vị, mặt mày trở nên đáng ghét”. Thoạt nghe câu này cảm thấy sao mà nghiêm trọng vậy, thế nhưng ngẫm nghĩ kỹ thì lại cảm thấy rất có lý.
Một ai vốn thích đọc sách, nếu như khá lâu ngày mà không dòm ngó tới sách, rất có thể là vì họ bận hoặc vì tâm tư người đó phân tán vào việc một việc nào khác, đâm ra không có thời gian tâm tư để đọc sách. Chính những việc vụn vặt của thường ngày khiến họ trở nên bận rộn, đó chính là nguyên nhân dẫn đến tư tưởng trở nên nông cạn và tầm thường. Một khi tư tưởng trở nên nông cạn và tầm thường thể hiện ở bên ngoài con người rồi thì tất nhiên ngôn ngữ sẽ trở nên nhạt nhẽo, nét mặt cũng vì đó mà trở nên không đáng yêu.

Sự tồn tại của chúng ta không thể rời khỏi hiện thực, thế nhưng hàng ngày chỉ cần bỏ ra một chút thời gian để đọc sách thì sẽ giữ cho đầu óc chúng ta tỉnh táo và tư tưởng sáng suốt. Có hai câu thơ cổ như sau:

“Hỏi dòng kênh sao mà trong vắt,

Bởi nước có nguồn chảy đến đây”

Xem chi tiết…

Chuyên mục:TIẾNG TRUNG, XÃ HỘI Thẻ:,