Tìm hiểu một chút Thẻ Đền Quan – thành phố Thái Bình.

28/02/2018 1 Bình luận

Đền Quan nằm bên bờ sông Trà Lý thuộc phường Hoàng Diệu, thành phố Thái Bình, tỉnh Thái Bình. Đền Quan thờ vị thần “Tiết Chế Nam Đạo Đại Thần Tướng, họ Trần – húy Thắng” là người có công dẹp giặc ngoại xâm và giúp dân trị thủy sông Trà Lý. Đền được xây dựng vào năm 905. Đền Quan được UBND tỉnh Thái Bình cấp bằng công nhận Di tích lịch sử Cách mạng Văn hóa năm 1998.

Đền Quan – Thành phố Thái Bình (ảnh internet)

Thẻ đền  Quan

Thẻ đền Quan đang sử dụng là bộ thẻ “Quan Thánh Đế” hay còn gọi là thẻ Quan Công – Quan Vân Trường, gồm 100 lá. Đây cũng là một trong những bộ thẻ phổ biến được sử dụng tại các đền thờ Quan thánh tại Việt Nam. Về nguyên bản của thẻ Quan Thánh đế sẽ có 4 câu thơ chữ Hán nói việc cát hung tổng quát, sau đó sẽ có những phần giải thích về các việc như: Vận thế, Gia đình, hôn nhân, tài lợi, công danh, sự nghiệp, sức khỏe, thi cử, xuất hành, kiện tụng, thất vật…. và cuối cùng là phần: Thánh ý (phần Thánh ý của Thẻ Quan đế do Tô Đông Pha chú thích). Xem chi tiết…

Advertisements
Chuyên mục:XÃ HỘI Thẻ:,

Quẻ thẻ đền Hệ – xã Thụy Ninh, Thái Thụy

Thẻ Đền Hệ đến nay vẫn còn giữ nguyên bản in bằng chữ Hán. Tuy nhiên, có một số người giải thẻ kết hợp thêm xem tướng, xem tay để tán giải không chính xác. Nội dung của những thẻ chữ Hán này vốn dĩ không phải của Việt Nam, mà từ Trung Quốc theo ảnh hưởng của tín ngưỡng Đạo giáo du nhập vào. 
Theo thần tích, đền Hệ thờ hai vị thần là đức Ngô Đồng và Bà Ả là tướng quân thời Hùng Vương. Đến thời nhà Lý, tướng quân Lý Đạo Thành phụng mệnh vua đi đánh quân xâm lược Chiêm Thành có đóng quân tại vùng đất này. Hai vị thần trên đều hiển linh báo mộng cho Lý Đạo Thành sẽ âm phù cho thắng lợi. Sau khi thắng giặc trở về, Lý Đạo Thành đã tâu xin triều đình cho sửa sang lại đền thờ của các vị. Vua Lý chuẩn y và xuống chiếu phong sắc cho các vị làm Phúc thần làng Ninh Cù.
Cũng theo thần tích, đến thế kỷ 13, khi quân Nguyên xâm lược nước ta, các vua Trần đã sai quan về cầu đảo tại đền, xin các vị thần âm phù cho thắng giặc. Sau khi kháng chiến thắng lợi, các vua Trần đều có sắc truy phong cho các vị thần và đều được liệt vào hạng tối linh Thượng đẳng thần.

Một lá thẻ đền Hệ

Rút thẻ Đền Hệ  Xem chi tiết…

Chuyên mục:XÃ HỘI Thẻ:,

“Yêu Miêu Truyện” – Ai xem không hiểu mới chê không hay!

13/01/2018 2 comments

Ghi chú: Bài viết của một cư dân mạng Trung Quốc (Hàn Thạch Điện Ảnh) – Ngọc Sắc biên dịch từ tiếng Trung Quốc với mong muốn tìm hiểu sâu hơn nội dung của bộ phim Yêu Miêu Truyện của đạo diễn Trần Khải Ca (TQ).

Bởi vì “Vô Cực” và “Đạo sĩ hạ sơn” trước đó đã để lại ấn tượng không mấy rõ rệt, nên khi thấy nội dung chủ đạo của “Yêu miêu truyện” là cảnh thịnh vượng đời Đường và vẻ hoa mỹ của Nghê thường vũ y thì tôi không quá háo hức đi xem. Chỉ đến hôm qua, khi vô tình xem được tấm poster của nam diễn viên Shota Sometani mới chợt nhớ diễn viên này rất giống một nữ diễn viên trong nước. Sau đó, tôi tìm kiếm thông tin trên mạng mới biết anh ấy chính là diễn viên nổi tiếng của Nhật Bản, giống như Hoàng Hiên.

Dàn diễn viên tài năng của hai nước Trung Nhật cùng phối hợp diễn xuất trong một bộ phim ma thuật, nếu như chỉ là bối cảnh hoành tráng và lời thoại kịch tính thì quả thật đáng tiếc. Tôi không tin người khác nói rằng phim chỉ là phim trường hoành tráng và cảnh quay mãn nhãn, nên tôi đi xem, khi xem đến đoạn yêu mèo thổ ra máu tươi thì lúc đó mới biết nước mắt mình đã chảy đến cạnh môi rồi.

Sau đây xin bàn một chút về bộ phim này.

Từ cái tên “Yêu miêu truyện”, tách 3 chữ đó ra để phân tích sẽ thấy: “yêu” chính là chàng thiếu niên biết làm ảo thuật trước lúc Dương Quý Phi chết, “miêu” chính là con ngự miêu của Hoàng đế lúc đó, yêu và miêu nhập lại thành một đã biến thành con yêu miêu sau khi Dương Quý Phi chết. Trong phim, chàng thiếu niên đó tên Bạch Long, con mèo của Hoàng đế là con mèo đen, vì thế yêu miêu chính là hợp nhất giữa trắng và đen. “Yêu miêu truyện” chính là quá trình đấu tranh giữa hai loại dục vọng trắng và đen để giải thoát chính mình của nhân vật yêu miêu.

Xem chi tiết…

Thái Bình – thành phố tôi yêu

Tôi là người thích chụp choẹt. Đi đâu thấy đẹp cũng đưa cái điện thoại lên ngắm ngắm, nghía nghía rồi chụp choẹt một cái. Cuối cùng là khâu hậy kỳ và post lên facebook. Từ lâu, những nơi tôi đi qua đều lưu lại những bức ảnh đẹp. Ảnh đẹp vì nơi tôi qua thực sự rất đẹp, nhưng cũng một phần là vì tâm hồn tôi đẹp. Tôi yêu quê hương, yêu thiên nhiên và con người. Bất cứ đi đâu, tôi cũng khám phá kỳ được những vẻ đẹp của nơi đó, khi thì con người, khi thì tự nhiên, khi thì công trình kiến trúc…Thành phố Thái Bình của tôi là một thành phố nhỏ, nhưng xinh đẹp và thanh bình. Nhưng ai yêu Thái Bình đều yêu con người Thái Bình. Những ai yêu người Thái Bình, chắc chắn cũng yêu Thái Bình tương tự. Đất và người Thái Bình là vậy, luôn khiến cho những người nơi khác muốn yêu thương. 

Xem chi tiết…

Chuyên mục:CÁ NHÂN, XÃ HỘI Thẻ:,

Dặn con

Chị em Hiểu Phương đón nhau đi học về

Thời buổi công nghiệp, bố mẹ đi làm công ty, con cái để lại cho ông bà chăm sóc. Năm nào cũng vậy, cứ mỗi dịp đi họp phụ huynh cho con thì hầu như toàn ông bà đi họp cho cháu. Công nghiệp hóa lấy đi ruộng đồng, mang lại cơ hội việc làm ở công xưởng cho những người đã từng là nông dân. Người ta chọn làm công ty vì làm công ty nhàn hơn làm ruộng, thu nhập cao hơn và đều đặn hơn. Ruộng cứ ít dần, người thì chán dần, con cái thì càng xa dần bố mẹ. 

Vào một buổi chiều thứ 7, cổng trường Mầm non Thụy Quỳnh đông kín những phụ huynh đang chờ đón con cháu mình. 4 giờ 30 phút cổng trưởng bắt đầu mở, mọi người ùa vào vội vã. Sân trường đông vui, í ới như một ngày hội. Cảnh đón trẻ đi học về như vậy. Nhưng những ông bố mẹ thực sự của trẻ không mấy khi được hưởng thụ. Sáng ông bà đưa cháu đi, chiều ông bà đón cháu về. Đứa trẻ quen rồi, yêu ông bà hơn cả yêu bố mẹ.

Bài thơ Dặn con được làm vội vàng sau một lần đi đón con mang nhiều cảm xúc. Bài thơ sau khi làm xong được nhiều người đọc và góp ý sửa chữa cho câu chữ mới được như vậy.

Dặn con
Nắng chiều còn chiếu ngang vai
Tan trường chị đón chị đưa em về
Mưu sinh bố mẹ xa quê
Nhọc nhằn trên phố làm thuê cho người
Vắng con vắng cả tiếng cười
Con xa cha mẹ cả đời tự lo
Dặn con đừng có sánh so
Bố mẹ dù khó vẫn cho con nhiều
Chị em phải biết thương yêu
Làm tròn chữ Hiếu là điều khắc ghi.

Ngày 23/9/2017, đã sửa lại một số câu sáng ngày 24/9/2017.

Chuyên mục:CÁ NHÂN Thẻ:,

Một buổi học ý nghĩa với thầy Đặng Quốc Bảo

Khi tôi đến lớp, thầy giáo đã có mặt. Người trợ giảng đang giúp thầy chuẩn bị máy chiếu. Dưới hội trường học viên bắt đầu lác đác đến. Thầy giáo già, rất già, mái tóc bạc trắng và người gầy còm vẫn trầm ngâm đi lại trước lớp. Vẻ mặt thầy có vẻ điềm tĩnh chờ những học viên sau cùng ổn định chỗ ngồi. 1h40 phút, thầy bắt đầu buổi nói chuyện chuyên đề. Slide đầu tiên được chiếu lên là tên chuyên đề “Phát triển giáo dục trong bối cảnh Cách mạng công nghiệp 4.0”, người giảng là PGS. Tiến sĩ Đặng Quốc Bảo.

GS. TS Đặng Quốc Bảo nói chuyện chuyên đề với lớp Chuyên viên tại Trường Chính trị Thái Bình ngày 31/8/2017

Thầy Bảo bắt đầu bằng một quan điểm: “Bất kỳ ai cũng là người làm giáo dục, giáo dục để nâng cao trình độ cho chính bản thân mình, cho con cháu mình và cho xã hội”. Với quan điểm này, hôm nay PGS. TS Đặng Quốc Bảo – nguyên hiệu trưởng Trường Quản lý giáo dục đã coi gần 200 học viên là công chức nhà nước đang theo học lớp Chuyên viên tại Trường Chính trị Thái Bình là “thầy”.
Lúc đầu tôi không biết thầy là ai, nhưng ngay từ cách mở đầu thuyết giảng đã rất cuốn hút. Thầy tuy già nhưng mắt còn rõ, tai còn tinh, nói còn dõng dạc và kiến thức vô cùng sâu rộng. Học viên học vui vẻ, sôi nổi và tương tác nhiệt tình với thầy giáo. Thầy giáo thực sự rất tâm huyết với nghề giáo dục.  Xem chi tiết…

Chuyên mục:XÃ HỘI Thẻ:, ,

“Luôn có một con đường để tốt lành trở lại”

Afghanistan là nơi đào tạo khủng bố và chính Tilban đã chống lại Mỹ khi không giao nộp Osama Binladden – tác giả của sự kiện 11/9/2001. Nhưng đó không phải là nội dung của Người đua diều (The Kite Runner). Người đua diều kể về câu chuyện của Amir và Hassan, qua đó cho thấy một đất nước Hồi giáo Afghanistan giàu có nhưng đã chịu nhiều đau thương, mất mát trong biến tranh. 

Amir Jan đang hướng dẫn Sohrab cắt diều

Amir sống ở Mỹ, là một nhà văn, anh vừa xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tiên viết về Kabul, về đất nước Afghanistan tươi đẹp và yêu hòa bình của anh. Nhưng ngay sau đó, anh nhận được điện thoại của người chú Rahim Khan. Người chú ruột đang phải tị nạn sang Pakistan vì Kabul đang bị Taliban chiếm giữ. Chú Rahim Khan đang mắc bệnh nặng và khuyên Amir hãy trở về Kabul để chuộc lại lỗi lầm trong quá khứ của mình. Chú nói với Amir: “Cố lên! Luôn có một con đường để tốt lành trở lại”. Xem chi tiết…

Chuyên mục:XÃ HỘI Thẻ:, ,